Học tiếng trung online ở đâu tốt tại Hà Nội, Tp HCM > truyện > Review truyện đam mỹ em đợi anh đến năm 35 tuổi

Review truyện đam mỹ em đợi anh đến năm 35 tuổi

Không có mô tả ảnh.Tác giả: Nam Khang Bạch Khởi
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tùy bút.
——-
Giới thiệu:
Tác giả viết câu chuyện về chính cuộc đời mình, về tình yêu mà tác giả đã trải qua, những ngày tháng mà tác giả cùng với người mình yêu.
Năm 1999, anh và người yêu mình quen nhau.
Năm 2006, người yêu anh bỏ anh, đi cưới vợ.
Khi ấy anh viết tùy bút “Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi”.
Ngoài ra còn có “Phù Sinh Lục Ký” nói về thời gian hai người bên nhau.
Đến năm 2008 thì anh không chịu nổi đau đớn, nên đã tự vẫn dưới sông Tương.
Toàn bộ câu chuyện đều phủ một màu u ám nhưng vẫn đâu đó khát vọng của anh về tình yêu về cuộc sống.
———–
Mình biết tới cái tên Nam Khang 2 năm trước, cô bạn cũ của mình đã nhắc đến anh. Cho đến tận 2 năm sau, mình mới thực sự đọc được dòng hồi bút của anh trong Phù Sinh Lục Kí và Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi, mới ngồi ngẫm nghĩ về một Nam Khang yêu “ông xã” của mình biết bao nhiêu.
Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi, dòng nhật kí đau thương của những ngày tháng cuối cùng khi Nam Khang còn tồn tại trên cõi nhân gian lạc lõng. Thật may mắn khi 11 năm sau, mình vẫn được nhìn thấy xúc cảm của một chàng trai si tâm, nhìn thấu chút nào góc khuất xã hội nơi những con người cộng đồng LGBT phải chịu nhiều bất công.
“Tấm lòng son sắt như Nạp Lan. Thâm tình bất hối, tựa Nam Khang.”
28 năm tồn tại, chỉ có những năm bên cạnh “ông xã”, anh mới thực sự hạnh phúc. Nhưng cũng 28 năm tồn tại, hai năm sống trong vực sâu mà người ấy đem đến, là quãng thời gian đau khổ nhất.
Anh nói bất quá anh chỉ thích mãi một người mà thôi, không phải không có tội, nhưng mà cũng đâu đáng tội.
Anh yêu một người, nói anh dũng cảm, cớ sao anh còn nhớ nhung người ấy, “ích kỉ” gieo mầm hi vọng cho cả hai…“Nếu có một ngày anh chịu không nổi nữa, đến tìm em cũng được, em sẽ đợi.”
Anh yêu một người, nói anh yêu đến mộng mị, yếu mềm không nỡ thì sao anh có thể bình tĩnh cùng người ấy đi chọn quà cưới, tự nhủ với lòng “Nếu đã quyết định kết hôn, thì những chuyện trước đây đều không cần phải nhớ, hãy chuyên tâm mà sống”, rồi lại nghĩ đến chuyện dán hai câu anh thích nhất lên quà cưới cho “ông xã”, chúc phúc cho cuộc đời mà người ấy lựa chọn, và cả suy nghĩ cảm thông cho người vợ của “ông xã” anh yêu…
Nam Khang thích nhất hai câu nói “Mong cho năm tháng bình yên, đời này yên ổn”, nhưng chính anh lại không cần nó nữa, giờ đây anh gửi lại cho người anh yêu.
Anh không muốn chỉ tay vẽ vời nói xã hội này không công bằng, vì chính anh đã hiểu thấu cái nghịch cảnh thời bấy giờ. Chuyện yêu nhau giữa hai người cùng giới tính không khác một điều dơ bẩn, xã hội coi khinh. Người ấy chưa một lần nói câu thích anh, cũng chống lại việc thừa nhận tính hướng của mình. Mình có thể thông cảm cho suy nghĩ của người ấy, khi áp lực mà xã hội tạo ra quá nặng nề, muốn vượt qua là điều không hề dễ. Nhìn hai người, mình nhớ đến Diệp Thanh – một nhân vật mình đọc trong truyện, cũng tài hoa, cũng yêu một người tha thiết sâu đậm, rồi bị bóp chết bởi bàn tay của người Diệp Thanh yêu, mà lỗi lầm cũng chính là từ áp lực từ xã hội và sự yếu hèn của người đàn ông kia. Nhưng cảm thông vì hoàn cảnh không có nghĩa mình đồng tình với một con người đã bỏ rơi Nam Khang, ấy vậy còn muốn dây dưa không dứt: “Hôm qua tôi nhận được mail của anh, nói nhớ tôi, nói thích tôi, mong tôi đừng trách anh.” Suy cho cùng, Nam Khang sao có thể không đau lòng vì lựa chọn của người ấy.
Anh nói: “Em đợi anh đến năm 35 tuổi, nếu như đến lúc đó anh vẫn không trở lại, em sẽ đi tìm người khác.”
Nam Khang đã kiên trì hai năm. Hai năm không quá dài, nhưng với một Nam Khang mắc chứng trầm cảm thì 730 ngày còn hơn cả một đời. Nỗi cô đơn gặm nhấm cõi lòng, bao đêm dài mất ngủ nhớ về người ấy, những ý nghĩ tiêu cực hành hạ anh. Bạn bè khuyên anh từ bỏ, gia đình thì không hay biết chuyện anh đồng tính, anh chỉ có thể rơi nước mắt trước người bạn duy nhất, nhưng có ích gì, không ai hiểu anh.
Anh tự vẫn, kết thúc cuộc sống dằn vặt, khi ấy anh chưa tròn 28 tuổi. Thi thể anh trôi nổi trên sông Tương Giang 15 ngày. Anh dùng cái chết của mình, lưu lại tình yêu vĩnh hằng với người ấy. Anh sẽ mãi ở độ tuổi 28 tươi đẹp mà chờ đợi “ông xã” của anh.
Liệu người kia có từng hối hận khi nghe tin anh tự vẫn? Có hay không bàng hoàng buồn thương, áy náy, dù chỉ một chút thôi cũng đủ chứng minh người ấy còn nhớ anh, còn nhớ thời gian tươi đẹp giữa hai người. Hay chỉ dửng dưng như người xa lạ, chuyện giữa hai người đã kết thúc từ lâu, cảm thấy nhẹ nhõm vì người biết được tính hướng thật của mình đã không còn…
Nam Khang, đây là trừng phạt tàn khốc mà anh dành cho người kia đúng không? Người kia hoàn toàn mất anh, thế gian thường nói mất đi mới biết quý trọng, anh có hay không cũng từng suy nghĩ như thế? “Ông xã” của anh sẽ khắc ghi anh vào tâm khảm, cả đời này, anh ít ra vẫn còn vương bóng cạnh người.
Mọi chuyện đã qua, đau thương đã lắng, người nằm dưới sông lạnh năm ấy nay đã 39 tuổi rồi. Chỉ mong giấc ngủ của anh mãi an yên, chốn nhân gian này hãy để nó là quá khứ nhạt nhòa, chỉ còn là làn sương mỏng vấn vương.
Ấn nút FB bên cạnh để chia sẻ ngay nếu bạn thấy hữu íchShare on Facebook
Facebook